BBT trang nhà Khơi-Nguồn

xin kính chúc quý đọc giả

một mùa Giáng Sinh An Lành

trong Chúa Hài Đồng Giêsu

một Năm Mới An Khang Thịnh Vượng

Lời Chứng

CHÚA CHỮA LÀNH ĐỐT XƯƠNG SỐNG BỊ TRẬT VÌ TAI NẠN XE

Lời chứng của Maria Vũ Kỳ.

Vào tháng 10 năm 2014, tôi tới tham dự tĩnh tâm Canh Tân Đặc Sủng Công Giáo tại nhà thờ St. Christopher, Houston, Texas. Buổi tĩnh tâm này do Cha Đinh Thanh Sơn từ Canada đến hướng dẫn và Cha Lê Thu, Quản Nhiệm giáo xứ bảo trợ.
 
Ngay từ đầu, tôi đã được ơn đặc biệt của Chúa. Nhìn thấy tấm băng rôn lớn treo ở hội trường, nơi tổ chức tĩnh tâm với hàng chữ: “Hãy tha thứ để được thứ tha”, lòng tôi chùng xuống. Tôi tự nhủ trong lòng, sau tĩnh tâm mình sẽ gọi phôn xin lỗi ông Anh, vì hai Anh Em giận nhau đến hai năm rồi không hề nói chuyện với nhau. Tôi sẽ dùng món quà này để xin Chúa đụng chạm và đổi mới con người của tôi.
 
Quả đúng như lòng tôi mong ước. Chúa đã ghé mắt nhìn đến linh hồn tôi. Khi đang hát ca ngợi Chúa thì tôi được ơn trọng là cảm thấy yêu mến Chúa dào dạt và muốn từ bỏ các đam mê xấu xa làm cho xa cách Chúa. Ngay lập tức, một niềm bình an mênh mông bao phủ lấy tôi, và miệng tôi chợt phát nói ra một thứ tiếng lạ nào đó. Tôi dùng tiếng nói mới lạ này mà ca khen Chúa. Trong Kinh Thánh, Thánh Phao lô đã giải thích ơn “cầu nguyện bằng tiếng lạ” trong Rôma 8:26-27 rằng: “Hơn nữa, lại có Thần Khí giúp đỡ chúng ta là những kẻ yếu hèn, vì chúng ta không biết cầu nguyện thế nào cho phải; nhưng chính Thần Khí cầu thay nguyện giúp chúng ta, bằng những tiếng rên siết khôn tả. Và Thiên Chúa, Đấng thấu suốt tâm can, biết Thần Khí muốn nói gì, vì Thần Khí cầu thay nguyện giúp cho dân thánh theo đúng ý Thiên Chúa”.
 
Cùng với cả cộng đoàn, chúng tôi ca ngợi Chúa một cách hăng say, trong niềm vui phấn khởi vì cảm nhận được tình yêu của Chúa và sự hy sinh cao cả của Chúa. Chúng tôi, mỗi người thắp lên một ngọn nến và hứa nguyện sẽ để cho ánh sáng Lời Chúa hướng dẫn đời mình mãi mãi. Rồi khi hôn chân thánh giá, tôi cảm nhận được sự hy sinh trong cuộc khổ nạn của Chúa. Ngài sẽ không từ chối một hy sinh nào nếu như có thể cứu được các linh hồn đang hư mất. Tâm hồn tôi thật là bình an, như đang an nghỉ trong sự bảo bọc của Chúa. Tôi đã quên đi những băn khoăn lo lắng, dù cả gia đình tôi vừa dọn nhà từ California về Houston. Cả hai vợ chồng đều chưa có việc làm, nhà cửa thì đang ở thuê apartment, rất bề bộn, thùng dọn nhà còn bừa bãi khắp nơi. Hai cháu nhỏ của chúng tôi thì còn bé xíu, đang ở tuổi bú sữa... Chúng tôi dâng hết cho Chúa những khó khăn, ưu tư chồng chất của cuộc đời mình.
 
Như thông lệ, kỳ tĩnh tâm sẽ kéo dài ba ngày, từ chiều tối thứ Sáu đến ngày Chúa Nhật. Vào tối thứ Bảy tôi được ơn ca ngợi Chúa bằng tiếng lạ. Hết buổi tĩnh tâm đã là 9 giờ đêm, chúng tôi đi về khu chung cư của gia đình mình. Sau khi cho con ngủ, tôi lại tiếp tục cầu nguyện và ngỡ ngàng thay, tiếng lạ lại cất lên từ miệng lưỡi không ngừng nghỉ, tôi ca khen Chúa trong suốt một tiếng đồng hồ cho đến khi chồng tôi ngại ngần nói tôi ngưng lại, kẻo các con thức giấc. Chồng của tôi là người mới biết Chúa, nhưng qua ngày tháng, đức Tin của anh đã có cơ hội lớn lên và càng được củng cố qua các biến cố mà tôi xin làm chứng sau đây.
 
Sau khóa tĩnh tâm, tôi chợt nhớ là ngoài việc xin làm hòa với ông Anh thì mình phải gọi điện thoại cho gia đình thăm hỏi Ba Mẹ tôi, họ vốn vẫn còn đang sinh sống ở Việt Nam.
 
Khi gọi cho Ba tôi, thì Mẹ đang đi chợ. Ba tôi nằm một mình, rất âu sầu. Ba tôi cho tôi biết hung tin. Số là cách nay ba tuần trong lúc đang đi xe đạp lo công chuyện thì một người đi honda, phóng chạy rất nhanh đã không thắng kịp và lao thẳng vào người Ba tôi. Ông té lăn nhào xuống đất, bị bầm dập tím, da thịt rách chảy máu trên khắp người, nguy hiểm nhất là một đốt xương sống bị bung khớp, ra khỏi vị trí đứng của nó. Ông được đưa đi cấp cứu, các Bác sĩ đã cứu chữa các vết thương khác nhưng riêng tình trạng của đốt sống thì hầu như bó tay, có thể là bị bán thân bất toại, tê liệt nửa người trong suốt quáng đời còn lại. Ba tôi rất đau, và tuyệt vọng, mỗi một cử chỉ dù là nhẹ, ông cũng cảm thấy đau buốt, chết lịm người.
 
Gia đình tôi vốn lại quá nghèo ở Việt Nam, rất khó có thể lo chữa trị cho Ba tôi. Khi mang Ba Tôi về nhà, Má tôi đặt cáng băng ca giữa căn nhà bé nhỏ. Cho Ba tôi ăn, rửa ráy cho Ba tôi cũng ngay tại chỗ. Ba tôi nằm mê man, tiểu tiện ra trên gường. Tình cảnh thê thảm và khổ sở khó tả cho hết...
 
Trên phôn, Ba tôi rên rỉ rằng con cầu nguyện cho Ba. Kỳ này Ba đã thành người tàn phế hết cuộc đời và còn làm khổ cho Mẹ con nhiều... Ba tôi ngậm ngùi khóc.... Không nản chí khi nghe Ba tôi kể tình cảnh, tôi nhẹ nhàng nói:
  • Xin Ba hết lòng phó thác, tin cậy nơi Chúa. Ba và Con cùng cầu nguyện với Chúa nhé, nếu có thể được xin Ba giơ tay lên để cùng với con xin ơn Chúa.
 
Cách xa nửa vòng trái đất, tôi ở bên này đường dây phôn còn Ba tôi ở bên kia. Qua đường kết nối chúng tôi như đang ở sát kề bên nhau và cùng tha thiết cầu nguyện.
 
Đang khi lòng tôi khẩn thiết dâng hoàn cảnh của Ba tôi lên Chúa  Giê-su thì miệng tôi bật lên lời cầu nguyện bằng tiếng lạ. Trong gần 10 phút đồng hồ, hồn tôi hết lòng trông cậy Chúa, tin nơi Danh Thánh của Chúa có quyền năng trên hết mọi sự, kể cả trên cái xương sống trật khớp trong thân hình quằn quại của Ba tôi cũng phải tuân theo quyền năng của Chúa. Tôi tán dương danh rất nhân ái, hay thương xót của Chúa. Rồi theo sự chỉ dậy của Cha Đinh Thanh Sơn trong kỳ tĩnh tâm vừa mới rồi, tôi nhân danh Tên Cực Thánh của Chúa Giê Su, tôi truyền lệnh cho mọi gân cốt, mọi đốt xương bị dập trật, mọi tế bào trong cơ thể của Ba tôi, phải quay trở lại tình trạng tốt đẹp, hoạt động bình thường để làm ích cho con cái Đức Chúa Trời. Cầu nguyện xong, thì Ba tôi cho biết, khi tôi còn đang cầu nguyện tiếng lạ thì như có một làn điện nóng chạy rần rật trong người Ba, ngay chỗ cột sống lưng, và rồi, Ông biết là Chúa đang làm một cái gì đó cho mình. Ba tôi, thì thầm tôn vinh và cảm ơn Chúa khi các cơn đau bỗng nhiên im bặt tan biến.
 
Khi đã cầu nguyện xong, tôi nói xin Ba thử cử động người vì trước đó ông không thể xê dịch người mà không có người nhà vực đỡ và chỉ cần một đụng chạm cũng làm cho Ông đau điếng người. Ba tôi đã không những cử động thử mà còn đòi tự mình ngồi lên. Ông luôn miệng nói “Chúa chữa cho Ba hết đau rồi, Chúa chữa cho Ba lành rồi”. Rồi ông từ từ đi lại trong nhà. Ngay khi đó thì má tôi đi chợ về. Thấy vậy bà la toáng lên : “Trời ơi, sao ông dám cử động và ra khỏi chỗ, ông muốn bị tê liệt và té chết hả”. Ba tôi ôn tồn giải thích cho Mẹ hiểu nguồn gốc sự tình. Tôi cũng công nhận đã có sự chữa lành xảy ra. Thế là Bà đổi ái ngại thành vui mừng, từ hoảng hốt thành phấn khởi, và cũng đòi cùng với Ba và tôi tạ ơn Chúa, rồi xin Chúa chữa lành cho cả Bà nữa. Đó là những giây phút đáng ghi nhớ khi chúng tôi cùng đồng lòng tạ ơn và ca khen Chúa.
 
Kỳ tích lớn nhất Chúa làm cho tôi là thay cho tôi một đời sống thiêng liêng hoàn toàn mới. Tôi líu lo như chim sơn ca tíu tít ca ngợi Chúa và làm chứng về một Thiên Chúa rất sống động và nhân từ. Mỗi khi ca ngợi Chúa lòng tôi lâng lâng, nhẹ nhõm, cảm thấy hạnh phúc vì biết có Đấng rất yêu thương tôi, luôn che chở cho gia đình tôi. Nó chính là một chút xíu vị ngọt Thiên Đàng mà Chúa muốn hé mở cho tôi được cảm nghiệm dù là không thể so sánh với niềm vui vô cùng tận, trong bầu khí viên mãn trọn vẹn của Thiên Đàng khi mà các thần thánh cùng họp nhau ca khen Chúa của một gia đình linh thiêng rất lớn. Ngày xưa, nếu có ai nói về niềm vui này thì có lẽ tôi đã cho rằng họ bị “cảm tính thiên lệch” rồi, nhưng nay thì tôi biết về một niềm vui rạng rỡ trong sự Ca Ngợi Chúa. Tôi biết niềm vui Thiên Đàng này không phải là điều xa vời, mơ hồ. Khi nhớ lại bao nhiêu lần phản bội Chúa và phạm giới luật của Chúa, tôi thì thầm  nói:
  • Chúa  Giê-su ơi ! Ngài thật dịu dàng với con lắm. Tội lỗi con có lớn đến mấy nhưng nếu con chịu chấp nhận và chạy đến, thực lòng xin lỗi Chúa, thì Người sẵn lòng tha thứ hết, dù là vào giây phút cuối của cuộc đời, tưởng như không thể vớt vát được. Con thờ lậy và ca ngợi Đáng rất thánh khiết của con. Đấng rất đáng kính, Đáng rất yêu thương của con...
 
Tôi may mắn, đã được hưởng một kỳ tĩnh tâm Canh Tân Đặc Sủng Công Giáo rất tuyệt vời. Nó đã làm mới đời sống tôi và cứu sống cuộc đời của Ba tôi. Từ dạo đó, mỗi tuần, vào sáng ngày Chúa Nhật chúng tôi dậy sớm đi lễ, rồi mau mắn đến một nhóm Thánh Linh nọ, tại giáo xứ Đức Kito Ngôi Lời Nhập Thể, trên đường Kirkwood, Houston, để ca tụng, tôn vinh Chúa, và nghe Lời Chúa dậy dỗ cho cả gia đình gồm Hai vợ chồng và hai cháu nhỏ. Cuối buổi nhóm, thì rồi chúng tôi chia sẻ với nhau một miếng bánh mì, một nhúm xôi điểm tâm muộn màng... mọi người thật là thân ái như trong gia đình.
 
Tại Việt Nam đã hơn ba tháng qua, Ba tôi lại có thể ngày ngày đạp xe đi đó đây và đến thăm viếng Chúa, dự lễ Misa mỗi ngày. Chúa cho Ba tôi thanh thản và an hòa quá !
 
Cám ơn Cha Sơn và các Bác đã tổ chức kỳ tĩnh tâm tại nhà thờ St Christopher, Houston.