Lời Chúa Hôm Nay - Tháng 11 - 2018

Tin Mừng và các bài đọc trong tháng  11 - 2018

Read more ...

Chứng Nhân Kitô Hữu

Tôi vào chùa tu học. Từ khi còn bé tôi đã thắc mắc tại sao linh hồn người chết có thể về ăn đồ cúng? Tại sao khi sống thì người ta bất lực nhưng sau khi chết thì linh thiêng và có thể phù hộ hoặc gieo họa cho bà con thân quyến? Những thắc mắc này thúc đẩy tôi vào chùa tu học.

Read more ...

Lời Chúa Hôm Nay - Tháng 10 - 2018

Tin Mừng và các bài đọc trong tháng 10 - 2018

Read more ...

Lời Chúa Hôm Nay - Tháng 09 - 2018

Tin Mừng và các bài đọc trong tháng 09- 2018

Read more ...

Lời Chúa Hôm Nay - Tháng 08 - 2018

Tin Mừng và các bài đọc trong tháng 08- 2018 Read more ...

Thánh Thần

BIỆN PHÂN THẦN KHÍ

Trích những quy luật biện phân thần khí của Thánh Inhaxio thành Loyola

NHỮNG QUY LUẬT BIỆN PHÂN THẦN KHÍ CỦA TUẦN LỄ THỨ NHẤT

Quy luật thứ ba: Số 316

Sự yên ủi thiêng liêng. Gọi yên ủi là một chuyển động bên trong được kích thích trong tâm hồn, và bởi đó nó bắt đầu bừng cháy lên trong tình yêu của Đấng Tạo Hoá và Thiên Chúa và xảy đến là không muốn yêu mến bất cứ tạo vật nào nữa trên thế gian vì nó, nhưng chỉ còn một mình Đấng Tạo Hoá của muôn loài. Sự yên ủi còn làm cho khóc chảy những dòng nước mắt, vì tình yêu của Thiên Chúa, mang linh hồn được đụng chạm của sự hối hận vì tội lỗi của nó hoặc vì sự khổ nạn của Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, hay bất cứ lòng kính trọng nào đem lại cách trực tiếp sự phục vụ và ca ngợi Ngài. Sau hết, gọi là yên ủi tất cả sự tăng trưởng về đức tin, đức cậy và đức mến, và tất cả niềm vui nội tâm nào mời gọi và lôi cuốn linh hồn vào những chuyện trên trời và chăm sóc cho phần rỗi, trấn tĩnh và mang lại bình an cho linh hồn trong Đấng Tạo Hoá và Thiên Chúa của họ.

LE DISCERNEMENT DES ESPRITS

Extrait des Règles du discernement des esprits de Saint Ignace de Loyola 

RÈGLES DU DISCERNEMENT DES ESPRITS DE LA PREMIERE SEMAINE

Troisième règle, N° 316

De la consolation spirituelle. J’appelle consolation un mouvement intérieur qui est excité dans l’âme, par lequel elle commence à s’enflammer dans l’amour de son Créateur et Seigneur et en vient à ne savoir plus aimer aucun objet créé sur la terre pour lui-même, mais uniquement dans le Créateur de toutes choses. La consolation fait encore répandre des larmes qui portent à l’amour de son Seigneur l’âme touchée du regret de ses péchés, ou de la Passion de Jésus-Christ, Notre-Seigneur, ou de toute autre considération qui se rapporte directement à son service et à sa louange. Enfin, j’appelle consolation toute augmentation d’espérance, de foi et de charité, et toute joie intérieure qui appelle et attire l’âme aux choses célestes et au soin de son salut, la tranquillisant et la pacifiant dans son Créateur et Seigneur.