Lời Chúa Hôm Nay - Tháng 05 - 2018

Tin Mừng và các bài đọc trong tháng 05- 2018

Read more ...

Lời Chúa Hôm Nay - Tháng 04 - 2018

Tin Mừng và các bài đọc trong tháng 04- 2018

Read more ...

Danh "Giêsu, Maria, Giuse"

Chúa Giêsu đã chọn một thiếu nữ người nước Ý tên là Consolata Betrone. Người đưa chị vào Dòng Capuchin (một ngành của Dòng Phanxicô), huấn luyện chị, và năm 1934, Chúa đã thương dạy lời nguyện tắt, vắn gọn, Chúa gọi là Tác động mến yêu liên lỉ, đó là :
“Giêsu Maria Giuse con mến yêu, xin cứu rỗi các linh hồn”. Read more ...

Hình Dáng Hấp Dẫn Của Ma Quỷ Thời Internet

Ngày xưa còn bé và theo quan niệm cổ xưa, ma quỷ trông rất ghê rợn, nó màu đen thui như than, khuôn mặt và vóc dáng dữ tợn. Khi nhìn vào khiến ta hoảng sợ và không dám đến gần. Khi đó ta đề phòng tránh xa. Nhưng thời nay ma quỷ rất ma quái, tinh ranh, ma mãnh. Nó ẩn mình trong những hình dáng rất hấp dẫn, rất đẹp, rất lộng lẫy và mê hoặc lòng người. Điều đó khiến cho chúng ta mất cảnh giác đề phòng dẫn đến toi mạng và có khi bán linh hồn cho Ma quỷ và theo nó xuống lửa Hỏa ngục đời đời kiếp kiếp. Ở đó chỉ có khóc lóc và nghiến răng

Read more ...

Lời Chúa Hôm Nay - Tháng 03 - 2018

Tin Mừng và các bài đọc trong tháng 03- 2018

Read more ...

100 Bài Giáo Lý Kinh Thánh

100 Bài Giáo Lý Kinh Thánh

(GIỜ ĐỀN TẠ CỦA GIA ĐÌNH )

Lm. Ph. Hoàng Minh Tuấn biên soạn
(Lưu hành nội bộ) 1999

[BBT] Nhóm Khơi Nguồn xin chân thành cám ơn cha Hoàng Minh Tuấn cho phép đăng bài này. Xin Chúa chúc lành và tuôn đổ muôn hồng ân xuống cho cha và trong sứ vụ của cha.


Bài 79

TOA THUỐC CỦA BÁC SĨ PHÊRÔ

Anh chị em nên lưu ý đặc biệt đến vấn đề Tái sinh của mấy kỳ này. Đây không phải lời khuyên, song lời Chúa dạy : “Phải sinh lại bởi Thần Khí, nếu không thì không ai - kể cả người công giáo - có thể vào được Nước Trời !” (Ga 3.3,5). Đừng cậy vào mình là người công giáo, cậy vào lòng đạo đức, chăm đi dự lễ, đi xưng tội... ; những cái ấy tốt, song phải dựa vào nền móng là sự tái sinh đã, đó là cái gốc, gốc ấy không tốt, thì các việc lành phúc đức, đọc kinh, dâng lễ sẽ chỉ như lá, rất xum xuê, um tùm, nhưng không có quả.

Vậy ta hãy nghe Thánh Phêrô dạy cách phải tái sinh thế nào :

Lược trích sách Công Vụ Tông Đồ, ch.2

Sau khi Chúa Thánh Thần hiện xuống trên các môn đệ tụ họp tại Nhà Tiệc ly, những người từ khắp nơi trên trái đất - về hành hương trại Yêrusalem - đến nghe và thấy tiếng ào ào cùng các sự lạ xảy ra, họ to tiếng bàn tán : nào là mấy ông môn đồ ấy điên, nào là say rượu... Ông Phêrô, thay mặt cả nhóm, đứng ra ngoài bao lơn, lớn tiếng giảng cho họ biết : các điều lạ họ thấy đó : nào nói các tiếng lạ, ngất trí xuất thần, ca ngợi Thiên Chúa, nói tiên tri... là do Chúa Thánh Thần hiện xuống trong họ làm nên. Mà Chúa Thánh Thần là do Đức Giêsu Tử nạn rồi Phục sinh, lên bên hữu Chúa Cha mà lãnh lấy rồi ban xuống. Chính Đức Giêsu đó, các người Do thái đã đóng đinh cách đây hơn một tháng.

Nghe bài giảng ấy, họ thấy lòng họ như có muôn ngàn lưỡi giáo đâm thâu qua, họ đau đớn vì thấy chính họ đã góp phần vào việc la hét xin xử tử : “Đóng đinh nó đi ! Đóng đinh nó vào thập giá !”. Không cầm lòng được, họ kêu lên :

-           Thưa mấy ông môn đồ Đức Giêsu, chúng tôi phải làm gì đây? Xin dạy cho biết !

Phêrô bảo họ :

-           Hãy hối cải và mỗi người hãy chịu Thanh tẩy với lòng tin vào danh Đức Giêsu Kitô để được tha thứ tội lỗi, rồi các người sẽ được lãnh Chúa Thánh Thần. Vì Thiên Chúa đã hứa ban Thánh Thần cho hết mọi người, chứ không chỉ cho riêng chúng tôi.

Thế là những người nghe đó - ước chừng 3.000 người - đã đón nhận lời Thánh Phêrô dạy, làm đúng như ông bảo và họ đã chịu Thanh tẩy rồi lãnh ơn Thánh Thần.

*          Đó là Lời Chúa ! - Tạ ơn Chúa !

Suy niệm Lời Chúa

Trong những lần đi giảng đây đó, chúng tôi thường gọi các điều Thánh Phêrô dạy họ làm là “Toa thuốc của Bác sĩ Phêrô”. Quả đúng vậy, ông dặn ta phải hối cải, đó là điều cần làm trước tiên. Thường các bác sĩ muốn chữa bệnh, tiên vàn, họ phải lọc máu, tẩy ruột... Hối cải là thuốc tẩy ruột, là thuốc lọc máu, cho sạch mầm bệnh trong người. Rồi sau Bác sĩ Phêrô bảo phải chịu Thanh tẩy, tức là Phép Rửa tái sinh với lòng tin vào Danh Đức Giêsu Kitô. Đây đúng là việc chữa bệnh trực tiếp. Bệnh thật của ta là gì ? Chẳng phải là ta làm chủ đời mình, muốn gì làm nấy, thích gì làm nấy, chiều theo ý riêng, dục vọng, đam mê của ta ư ? Chẳng hạn : tôi giận ai, tôi chửi người ấy ; ghét ai, tôi làm hại họ ; họ xúc phạm tôi, tôi căm thù và tìm cách trả đũa. Thích tiền, tôi đem hết thời giờ, sức lực kiếm tiền, bằng bất cứ giá nào, nếu cần bóp nghẹt lương tâm, nếu cần bỏ Chúa, nếu cần làm hại người khác cũng được, miễn sao có tiền. Nếu tôi thích trai gái, tôi tìm mọi cách chiếm được người yêu, dù họ có vợ, có chồng rồi, dù phải lén lút, nếu không được, tôi đi chơi điếm để giải quyết sinh lý..., mặc kệ vợ con có buồn khổ. Nếu tôi là bợm nhậu, kệ gia đình đói rách, các con thất học, nheo nhóc, nhà cửa bẩn thỉu, lụp xụp, xiêu vẹo, nứt nẻ, tôi cứ nhậu cho đã... Các điều khác cũng vậy, khỏi nói dài thêm. Đó là bệnh thật của ta. Nói tóm là làm chủ đời mình, điều khiển đời mình theo ý riêng, ý thích của mình. Mà khổ một nỗi, những ý riêng đó toàn là ý xấu xa, tội lỗi, dệt bằng đủ thứ đam mê, dục vọng ! Thế muốn chữa bệnh ư ? Bác sĩ Phêrô bảo : Phải chịu Thanh tẩy và tin vào Danh Đức Giêsu Kitô. Phêrô nói cho người ngoại thì vậy. Còn ta, đã chịu phép Rửa một lần rồi, thì điều ấy có nghĩa là : Phải xin và đón Đức Giêsu đến làm chủ đời mình (như bài kỳ trước đã nói). Khi Ngài đến làm chủ, Ngài sẽ điều động, chi phối hành vi, cử chỉ của ta khác hẳn trước, ngược hẳn trước, và nhất định là tốt hơn trước nhiều. Có một người đang nghiện rượu, đến mức sáng một xị, trưa một xị, chiều một xị, còn một xị nữa lai rai suốt đêm ; thế mà cái rụp, người ấy đã bỏ hẳn không uống một giọt, ngay sau khi hối cải và tin vào Đức Giêsu phục sinh, nhận Ngài làm chủ đời mình. - Khỏi kể ra đây, hàng ngàn chứng tá như thế...

Cuối cùng, sau khi tin và chịu Thanh tẩy, theo toa của Bác sĩ Phêrô, người ta sẽ được lĩnh lấy Chúa Thánh Thần, làm cho họ được thành con cái đích thật của Thiên Chúa, giống như Đức Giêsu, luôn vâng lời Cha, làm mọi việc vì sáng danh Cha. Phần riêng họ, nhìn lại cuộc đời họ trước đó, họ thấy nó đáng khinh ghét, nhờm tởm quá. Những cái mà hồi đó họ coi thế mới là sống ở đời, ăn chơi sành điệu như vậy mới tỏ mặt anh tài, thì nay họ thấy xấu hổ, họ tiếc bao thời gian đã phí phạm vào chuyện chơi bời, tội lỗi..., họ đau xót vì thấy chưa yêu mến Chúa đủ ; giờ đây, họ thấy Chúa thật vô cùng đáng mến, Chúa đã ban cho họ bao hồng ân, Chúa đã kiên nhẫn nhắm mắt trước bao tội lỗi, xúc phạm họ đã làm cho Chúa, Chúa vẫn chờ đợi và luôn tha thứ... Từ đây, đời họ hân hoan vui mừng, một sự bình an lạ thường đến tràn ngập tâm hồn họ, làm họ chỉ biết thốt lên : “Ôi, con vui mừng quá ! Con tạ ơn Chúa ! Con ngợi khen Chúa ! Con yêu mến Chúa !”

Trước đó, tuy bề ngoài vui chơi, làm theo xúi giục của đam mê, tội lỗi, họ tưởng họ vui, họ hạnh phúc, song kỳ thực, qua những giây phút đó, họ thấy lương tâm cắn rứt, tâm hồn bị thương tổn, họ sầu khổ, ray rứt khôn nguôi... ; chưa kể cha mẹ trách mắng, vợ con cằn nhằn, khóc lóc... Nay thì hết rồi, họ hân hoan vui sướng, như trong đoạn Sách Thánh trên kể tiếp : “Các tín hữu đầu tiên ấy, ngày ngày đồng tâm nhất trí, chuyên cần lui tới đền thờ, bẻ bánh ở nhà, cùng nhau chia sẻ của nuôi thân, lòng hân hoan, dạ đơn thành, trong lời ngợi khen Thiên Chúa và được toàn dân mến phục” (Cv 2.46-47).

Nói tóm, theo toa thuốc của Bác sĩ Phêrô, ai làm đúng, thì được lọc máu, khỏi bệnh, nên khoẻ mạnh, vui sống, mừng rỡ : đó là lãnh được Thánh Thần thì nó ra như vậy.

Những bài kỳ sau, ta sẽ đi vào chi tiết của toa thuốc Bác sĩ Phêrô.

Tích truyện có thật

Một ông bạn ở gần nhà chúng tôi, sau khi được đổi mới nhờ lãnh Chúa Thánh Thần, có kể truyện về ông như sau : Một chiều kia, ông đi dự lễ xong, từ phía Cầu Muối về, có một cậu thanh niên đi xẹt qua, móc quần vào cái que chống xe đạp, rách một miếng. Tự mình gây lỗi, lại còn ngừng lại chửi ông này, tạm gọi ông X. Ông X. cứ ôn tồn cắt nghĩa : “Lỗi là do anh...”, song anh ta không chịu, xắn tay áo lên định đánh ông... Có mấy thanh niên đứng nghe từ trước, thấy vậy đến can và bảo ông :

-           Chú cứ đi về đi, để hai cháu dàn xếp cho thằng này biết mặt...

Ông X. lủi thủi đi về... Đêm đến, ông nằm trằn trọc không ngủ, ông chưa bao giờ biết khóc, thế mà lần này, nước mắt cứ trào ra vì uất ức. Ông tự giận mình, nói với mình :

-           X. ơi ! Sao bây giờ mày lại chịu nhục nhã như vậy ? Một thời chọc trời khuấy đất, mày có thua ai, huống hồ hôm nay trước mặt một thằng nhỏ, nó chỉ đáng mày dộng cho nó một cái là sụm, nay vì ai mà mày lại chịu nhục, vì ai mà mày lép vế, vì ai mà mày nhường bước ??? Hay bây giờ, mày đâm ra hèn ?

Lúc đau đớn thì ông nói vậy, chứ ông biết ông nhịn nhục và nên hiền lành là vì Chúa, vì Đức Chúa mà ông đã tin và chịu Phép Rửa tội, và đã nhận làm chủ đời ông, khiến ông không còn máu côn đồ như xưa.

[Hát một bài mừng Chúa thay kinh Đền tạ]