Lời Chúa Hôm Nay - Tháng 06 - 2018

Tin Mừng và các bài đọc trong tháng 06- 2018

Read more ...

Lời Chúa Hôm Nay - Tháng 05 - 2018

Tin Mừng và các bài đọc trong tháng 05- 2018

Read more ...

Lời Chúa Hôm Nay - Tháng 04 - 2018

Tin Mừng và các bài đọc trong tháng 04- 2018

Read more ...

Danh "Giêsu, Maria, Giuse"

Chúa Giêsu đã chọn một thiếu nữ người nước Ý tên là Consolata Betrone. Người đưa chị vào Dòng Capuchin (một ngành của Dòng Phanxicô), huấn luyện chị, và năm 1934, Chúa đã thương dạy lời nguyện tắt, vắn gọn, Chúa gọi là Tác động mến yêu liên lỉ, đó là :
“Giêsu Maria Giuse con mến yêu, xin cứu rỗi các linh hồn”. Read more ...

Hình Dáng Hấp Dẫn Của Ma Quỷ Thời Internet

Ngày xưa còn bé và theo quan niệm cổ xưa, ma quỷ trông rất ghê rợn, nó màu đen thui như than, khuôn mặt và vóc dáng dữ tợn. Khi nhìn vào khiến ta hoảng sợ và không dám đến gần. Khi đó ta đề phòng tránh xa. Nhưng thời nay ma quỷ rất ma quái, tinh ranh, ma mãnh. Nó ẩn mình trong những hình dáng rất hấp dẫn, rất đẹp, rất lộng lẫy và mê hoặc lòng người. Điều đó khiến cho chúng ta mất cảnh giác đề phòng dẫn đến toi mạng và có khi bán linh hồn cho Ma quỷ và theo nó xuống lửa Hỏa ngục đời đời kiếp kiếp. Ở đó chỉ có khóc lóc và nghiến răng

Read more ...

Sống Thánh Giữa Đời

SỐNG THÁNH GIỮA ĐỜI

(Introduction À La Vie Dévote)

Nguyên tác của Thánh PHANXICÔ SALÊDIÔ, Giám Mục Tiến Sĩ Hội Thánh 
Bản dịch của Lm.Ph.HOÀNG MINH TUẤN, Dòng Chúa Cứu Thế

[BBT] Nhóm Khơi Nguồn xin chân thành cám ơn cha Hoàng Minh Tuấn cho phép đăng bài Sống Thánh Giữa đời này. Xin Chúa chúc lành và tuôn đổ muôn hồng ân xuống cho cha và trong sứ vụ của cha.

Trân trọng kính dâng Đức Trinh Nữ Maria Hồng Phúc. Mẹ đã khấng hiện ra tại Medjugorje để dẫn dắt chúng con trên con đường thánh thiện


PHẦN 3

Gồm các lời chỉ dẫn giúp thực hành nhân đức.

 CHƯƠNG 28
ĐOÁN XÉT LIỀU

Chúa Cứu Thế phán : “đừng đoán xét kẻo mình bị đoán xét, đừng kết án kẻo chính mình bị kết án” (Luca 6, 3). Thánh Tông Đồ nói : “Đừng đoán xét quá sớm, đợi Chúa đến ; Ngài sẽ bộc lộ bí mật của bóng tối và phơi trần mọi mưu tính của lòng người” (1Cor 4, 5). Ôi lạy Chúa ! Các đoán xét liều lĩnh làm phật ý Chúa dường nào ! Đoán xét của con cái loài người liều lĩnh vì họ không phải là thẩm phán của nhau. Khi đoán xét, họ đoạt quyền Chúa. Đoán xét ấy liều lĩnh tại vì : tội là do chủ ý và quyết định của lương tâm, mà chính cái đó lại hoàn toàn bí mật đối với ta. Liều lĩnh còn tại vì mỗi người trong ta cứ xét xử chính mình cũng đủ rồi, không cần phải đem thân đi đoán xét hộ ai. Để khỏi bị xét xử, thì đừng đoán xét kẻ khác và đồng thời phải tự xét xử mình, vì nếu Chúa Ki-tô cấm ta làm cái trên, Thánh Tông Đồ dạy ta làm cái dưới qua lời nầy : “Nếu ta tự xét xử mình, ta sẽ khỏi bị xét xử” (1Cor 11, 31). Nhưng, lạy Chúa, chúng con… làm trái ngược hẳn : cái gì cấm, chúng con làm, cứ xét đoán người khác bất luận về chuyện gì, còn cái chuyện phải làm, tức là phải xét xử về chính mình, chúng con lại không làm.

Muốn sửa chữa thói xét đoán liều ấy phải tìm nguyên do của chúng :

1) Có những tâm hồn sẵn bản tính gay gắt, chua cay khó chịu, họ biến thành chua cay gay gắt tất cả cái gì đến với họ, như lời tiên tri nói : “Họ biến lời phê phán thành mật đắng, khi đoán xét đồng loại bao giờ cũng hà khắc và thẳng nhặt” (A-môt 6, 13). Những người này cần một vị lương y thiêng liêng lành nghề ra tay cứu vớt, vì tính gay gắt kia là do bản tính nên khó trị ; vẫn biết tự nó không phải là tội, ít ra chỉ là khiếm khuyết, tuy vậy nó rất tai hại vì đem vào đặt ngự trị trong hồn cái thói đoán xét dông dài và nói hành.

2) Có kẻ đoán xét dông dài, không vì khó tính, song vì kiêu ngạo, họ tự nghĩ : càng hạ giá kẻ khác, họ càng nâng cao danh giá họ lên. Đầu óc kiêu căng và tự phụ ấy chỉ biết khen mình và cao tiếng ca ngợi mình đến nỗi nhìn mọi sự khác bằng nửa con mắt hệt như ông Pha-ri-sêu hợm mình kia trong Phúc Âm : “Tôi không phải như kẻ khác đâu !”.

3) Đôi người khác không đến nỗi kiêu ngạo rõ rệt như thế, mà chỉ có khoái trá đôi chút khi thấy sự xấu kẻ khác, để thưởng thức về mình và cho người khác nhè nhẹ thưởng thức cái tốt mà họ tự cho là mình có. Cái tự đắc nầy rất kín đáo và khó nhận thấy, đến nỗi ai không tinh mắt không khám phá ra được, và ngay chính đương sự là nạn nhân cũng không nhìn nhận được nó dù ta chỉ cho thấy.

4) Còn kẻ khác, muốn tự bào chữa tha thứ và làm dịu đi những cắn rứt của lương tâm, đâm đoán xét dễ dàng kẻ khác là xấu nết ngay trong điều mà chính họ phạm, hay điều xấu to lớn nào khác. Họ tưởng con số đông các phạm nhân sẽ làm cho tội họ bớt đáng trách.

5) Nhiều kẻ sẵn sàng đoán xét liều chỉ vì thích đàm đạo, thích triết lý dông dài trên phong hóa và tâm tính người đời như thao trường để luyện trí. Nếu chẳng may họ nói trúng, ôi thôi, họ càng say sưa bạo dạn khó mà ai gạt đi được.

6) Có kẻ xét đoán vì tư dục : họ xét là tốt cái họ thích, là xấu cái họ ghét, trừ ra đôi trường hợp kỳ lạ, nhưng có thật, vì quá yêu thích mà xét đoán sai lạc về cái họ yêu. Đó là hậu quả kỳ dị thật song bắt nguồn từ một tình yêu vẩn đục, khiếm khuyết, lộn xộn và bệnh hoạn, đó là lòng ghen tương. Đối với tính xấu này ai cũng biết, một cái nhìn, một nụ cười cỏn con vô tội cũng bị kết án là bội tín, ngoại tình.

7) Cuối cùng, tính hay sợ, tính tham vọng và các yếu đuối khác của tâm trí cũng góp phần không nhỏ vào việc phát sinh nghi ngờ và đoán xét dông dài.

Dùng phương thuốc nào đây ? Kẻ uống cỏ “Ô-phi-u-da” của Á-rập (cỏ này văn hào Pli-nô nói đến), đâm qua mắt, thấy toàn rắn rết và các vật ghê sợ khắp nơi. Kẻ no đầy kêu ngạo, ghen tị, ham hố, giận ghét, chẳng có gì mà họ chẳng cho là xấu và đáng trách. Các kẻ trên muốn khỏi bệnh phải uống rượu cây thốt nốt, các kẻ dưới, tôi sẽ nói với họ : “Bạn uống nhiều rượu thánh đức bác ái chừng nào càng hay chừng ấy, nó sẽ giải chất độc đã khiến bạn đưa ra những phán đoán cong quẹo đó”. Đức bác ái sợ gặp phải sự xấu, huống hồ lại đem thân đi chuốc nó vào mình ! Khi gặp, nó quay mặt đi và che đậy. Hơn thế nó nhắm mắt để khỏi thấy khi nghe có dấu hiệu báo tin. Rồi nó tin tưởng trong một tâm tình đơn sơ tốt lành rằng : đó không phải là sự xấu, nhưng chỉ là bóng dáng hay ảo ảnh của sự xấu. Nếu nó bị bó buộc phải công nhận đó là sự xấu, nó sẽ quay mặt đi và gắng quên. Đức bác ái là linh dược chữa mọi sự dữ, cách riêng cái tật xấu đoán xét liều này. Trước mắt kẻ bị chứng vàng da, mọi vật đều hóa màu vàng. Người ta đồn rằng : chữa bệnh này phải cho con bệnh mang chất Thổ hoàng liên dưới chân (1). Tội đoán xét dông dài là bệnh vàng da thiêng liêng làm cho người mắc bệnh thấy gì cũng xấu. Nếu họ muốn lành phải đắp thuốc, không ở trên mắt, hay trí khôn, song ở trong tâm tình là chân của linh hồn. Nếu tâm tình con dịu hiền, phê phán của con cũng hiền từ. Nếu tâm tình con đầy bác ái, phán đoán của con cũng vậy. Tôi nêu ra ba tích rất đáng phục, I-da-ac (Isaac) đã nói rằng : Rê-bếch-ca là em họ. A-bi-mê-lếch thấy ông vuốt ve mơn trớn nàng cách âu yếm, liền chợt nghĩ  : nàng là vợ của ông. Một con mắt độc ác có lẽ đã nghĩ ngay : nàng là gái chơi, còn nếu là em họ, thì lại là kẻ loạn luân. Nhưng A-bi-mê-lếch đã có một tư tưởng bác ái trước sự kiện trên. Phi-lô-tê, ta phải luôn cư xử theo gương ấy : xét đoán tốt cho người khác chừng nào hay chừng ấy. Nếu một hành động có một trăm khía cạnh, phải nhìn khía cạnh tốt nhất. Đức Mẹ có mang, Thánh Giu-se thấy rõ ràng. Song mặt khác, người biết Đức Mẹ rất thánh, rất trong sạch như Thiên Thần, không bao giờ người lại có thể nghĩ rằng : Đức Mẹ đã thụ thai ngoài con đường bộn phận. Thành ra người đã để cho Thiên Chúa xét xử lấy, còn người thì bỏ đi. Dù tất cả vẻ bên ngoài đều như thúc đẩy người nghĩ trái về Đức Trinh Nữ, người vẫn không muốn đoán xét Đức Trinh Nữ như thế. Tại sao ? Vì người là công chính, như Thánh Thần Thiên Chúa nói. Người công chính, khi không thể bào chữa cho việc làm cũng như chủ ý của kẻ mà mình biết là người liêm chính, thì không hề đoán xét, song gạt ý nghĩ ấy đi, và để Thiên Chúa xét xử. Còn Chúa Cứu Thế, khi bị đóng đinh, dù không thể bào chữa cái tội của kẻ làm khốn Ngài, ít ra Ngài giảm bớt ác tính của nó đi lấy cớ là chúng không biết.

Khi ta không thể bênh chữa cho tội, ít ra hãy làm nó thành đáng thương, tìm cho nó một duyên cớ nghe được, chẳng hạn : vì không biết hay vì yếu đuối.

Như vậy không bao giờ được đoán xét người ta ư ? Không bao giờ ! Mình Thiên Chúa mới là Đấng xét xử kẻ tội lỗi thôi, Phi-lô-Tê ! Đã hẳn Ngài nhờ tiếng nói của các vị thẩm phán để cho ta nghe phán quyết của Ngài, họ chỉ là dụng cụ, là phương tiện trung gian, là phát ngôn viên, họ chỉ tuyên bố điều họ đã học được nơi Ngài, rồi truyền ra. Nếu họ làm khác, nghe theo tình dục của họ, lúc ấy chính họ xét xử, và do đó, họ cũng bị xét xử. Vì cấm người thế gian không được xét xử ai với tư cách họ là người thế gian thôi !

Nhìn và biết một điều gì, chưa gọi là đoán xét. Vì muốn đoán xét, như Thánh Kinh nói, đòi phải có một khó khăn, khúc mắt to hay nhỏ, thật hay như là thật, mà cần phải phanh phui ra. Cho nên Thánh Kinh nói : “Ai không tin đã bị xét xử rồi” (Gioan 3, 18), vì không còn ngờ vực gì về sự họ sẽ bị trầm luân. Nhưng, ngờ vực về người ta có phải tội không ? Không, vì không cấm ngờ vực, nhưng cấm xét đoán. Tuy vậy, không được phép ngờ vực hay nghi ngờ trừ phi có những lý do, những chứng cớ xác đáng hết sức ép ta phải ngờ vực. Ngoài ra, các ngờ vực, nghi hoặc sẽ thành liều lĩnh. Nếu có con mắt người xấu bụng nào thấy Gia-cóp hôn Ra-ken gần bên giếng hoặc thấy Rê-bếch-ca nhận vòng và hoa tai từ tay Ê-liê-dêu là khách lạ trong vùng, chắc họ đã̃ nghĩ xấu về hai trường hợp ngay lành trong sạch đó, đã hẳn là vô cớ, vô bằng. Vì, khi một hành động tự nó dửng dưng vô can mà ta rút ra một kết luận xấu, đó là một đoán xét dông dài vậy, trừ phi nhiều hoàn cảnh khác nhau ép ta lý luận như thế. Cũng là xét đoán dông dài khi ta kết luận từ một hành vi để khiển trách con người. Nhưng, về điều này tôi sẽ nói sau đây rõ hơn.

Sau cùng, những ai chăm lo đến lương tâm mình thường chẳng mắc vào việc xét đoán dông dài, như ong thấy sương mù hay mây đen liền lui vào tổ để làm mật : các cảm nghĩ của linh hồn đạo đức không hướng đến các vấn đề mờ tối hay những hành động uẩn khúc của đồng loại, trái lại, để tránh gặp chúng, các cảm nghĩ kia như tụ tập vào trong lòng để sinh ra các quyết định tốt mà sửa chính mình.

Thích xét về đời kẻ khác, đó là dấu một linh hồn vô dụng. Tôi không cố ý nó đến những ai có trách nhiệm trên kẻ khác, trong gia đình cũng như ngoài xã hội, vì họ phải đem trí xem xét và coi sóc lương tâm kẻ khác. Họ hãy làm bổn phận với tất cả tình thương, xong việc, họ đừng quan tâm đến đó nữa, song chỉ còn lo cho mình.

--- o0o ---

1: Một thứ cây thuốc theo tin tưởng bình dân thời đó.