Lời Chúa Hôm Nay - Tháng 08 - 2018

Tin Mừng và các bài đọc trong tháng 08- 2018 Read more ...

Lời Chúa Hôm Nay - Tháng 07 - 2018

Tin Mừng và các bài đọc trong tháng 07- 2018

Read more ...

Lời Chúa Hôm Nay - Tháng 06 - 2018

Tin Mừng và các bài đọc trong tháng 06- 2018

Read more ...

Lời Chúa Hôm Nay - Tháng 05 - 2018

Tin Mừng và các bài đọc trong tháng 05- 2018

Read more ...

Lời Chúa Hôm Nay - Tháng 04 - 2018

Tin Mừng và các bài đọc trong tháng 04- 2018

Read more ...

Tài Liệu Khác

Hoả Ngục và Satan

Hỏi: Thưa bà Maria, tại sao Satan lại hiện hữu?

-Thiên Chúa muốn thử thách các Thiên thần của Ngài. Có một số Thiên thần được hướng dẫn bởi Lucifer, cũng là một tên khác của Satan, đã nói không với Chúa, với lòng kiêu căng. Lucifer vốn là một Thiên thần đẹp đẽ và thông minh nhất trong số các Thiên thần. Hắn muốn làm mọi sự theo ý hắn, chứ không theo ý Chúa.

Hỏi: Vậy Hỏa ngục, như các thế hệ xưa cũ thường nói, có thật sự hiện hữu không?

-Có chứ.

Hỏi: Thái độ nào của tâm hồn có thể dẫn chúng ta đến sự mất linh hồn đời đời?

-Những kẻ cứng đầu, kiêu căng và kiêu ngạo từ chối ơn huệ và tình yêu Chúa ban cho chúng ta, và vẫn tiếp tục làm như vậy vào giờ phút cuối cùng. Tôi muốn nói rằng không những họ từ chối tình yêu của Chúa mà họ còn từ chối tình yêu của người khác nữa.

Hỏi: Với những người tích cực hoạt động trong các khoa huyền bí mà bà đã nói ở các chương trước, hậu quả của việc họ làm sẽ ra sao? An phạt nặng nề như thế nào sau khi họ chết?

-Điều đó còn tuỳ thuộc. Có sự khác biệt lớn lao giữa việc họ làm vì biết rõ rằng điều ấy đến từ Satan, và việc họ làm vì sự ấu trĩ, ngu dốt hay thiếu trưởng thành. Nếu họ làm điều ấy vì biết rõ và ý thức việc họ làm thì hình phạt vô cùng khủng khiếp; nhưng nếu họ làm vì ngu dốt, thì hậu quả bớt nghiêm trọng. Trong bất cứ trường hợp nào, họ phải đi xưng tội và từ bỏ các hoạt động ấy. Họ phải xưng thú bằng cách kể tên các sự việc ấy cách cụ thể.

Khi họ càng tham gia cách sâu đậm thì cần vị linh mục có kinh nghiệm. Nhưng tôi sợ rằng có một số các linh mục ngày nay không biết đến các vấn đề này, và có một số cũng tham gia vào các thuật huyền bí nữa. Hậu quả của những ai tham gia vào khoa huyền bí thật là không thể nói được, bởi vì họ mang một trách nhiệm lớn lao.

Hỏi: Có khi nào Satan giả làm một linh hồn để chọc tức bà không?

-Có, điều ấy đã xẩy ra. Vị linh mục của tôi nói:

“Hãy chấp nhận mọi linh hồn, ngay cả khi phải chịu đau khổ lớn lao. Chúa luôn ban cho bà một sức mạnh để chịu đựng. Xin đừng bao giờ xua đuổi một linh hồn nào cả.”

Nhưng khi có một linh hồn đến nói với tôi rằng không nên chấp nhận một linh hồn kế tiếp. Tôi liền hỏi:

”Tại sao?”

“Vì bà sẽ phải chịu đựng nỗi thống khổ lớn lao mà bà sẽ không chịu đựng nổi đâu.”

“Vậy tại sao Chúa lại cho linh hồn ấy đến với tôi?”

Thế là linh hồn ấy nói với tôi một cách rất nghiêm khắc:

“Và Chúa sẽ thử thách nếu bà có biết vâng lời hay không?”

Điều này làm cho tôi bối rối và lo âu nên tôi phải cầu xin ơn Chúa Thánh Thần. Lúc đó, tôi có cảm tưởng rằng có lẽ hắn là ma quỷ. Tôi lấy nước phép rẩy vào hắn và ra lệnh:

Nếu mày là Satan thì nhân danh Chúa Giêsu Kitô, ta truyền cho mày đi ngay.”

Ngay lúc ấy, hắn biến mất.

Hỏi: Hắn có còn hiện ra với bà vào lúc khác, và cũng giả dạng nữa hay không?

-Có, thường xuyên và luôn gây sự lộn xộn. Có lần hắn hiện ra như một linh mục, lần khác như một Mẹ Bề Trên ở tu viện. Trong hai trường hợp, hắn cố gắng bảo tôi hãy từ bỏ lời hứa đối với Mẹ Maria. Đặc biệt là vào Tuần Thánh trước lễ Phục Sinh năm 1954. Trong suốt tuần ấy, hắn cho tôi cảm tưởng là tôi ở Hỏa ngục, với lửa và tiếng nổ lớn trong phòng của tôi. Rồi trong một ngày vào tháng 12 năm đó, tôi cảm thấy các vết thương bỏng cháy và một nỗi lo sợ về Hỏa ngục với cảm giác cô đơn, nhưng tôi không thấy một linh hồn nào ở gần bên tôi. Rồi bỗng dưng tất cả biến mất.

Rồi chuyện ấy lại xẩy ra. Trong ngày mà nhà thờ của tôi có đám tang vào lúc 9 giờ sáng, chúng tôi có thể chịu Mình Thánh Chúa vào lúc 7 giờ sáng. Sáng hôm ấy, tôi đến nhà thờ lúc 6:45 và tôi là người duy nhất ở đó. Bỗng dưng, vị linh mục của tôi đi vội vào nhà thờ và vội vàng nói với tôi:

“Hôm nay, bà không thể rước Mình Thánh Chúa được.”

Thế rồi ngài đi vội ra khỏi nhà thờ, quên cả việc bái quỳ chào Chúa trước Nhà Tạm, lại còn đóng cửa thật mạnh sau lưng ngài. Điều này không phải là thói quen của vị linh mục, và làm cho tôi bâng khuâng tự hỏi chuyện gì đã xẩy ra.

Đến 7giờ kém 3 phút, vị linh mục lại đến, đi trong nhà thờ và bái quỳ chào trước Nhà Tạm trước khi đi vào cung thánh. Tôi nhìn quanh và nghĩ rằng ngài sẽ không đi vào cung thánh nếu tôi không được phép rước Mình Thánh Chúa hôm ấy, bởi vì tôi là người duy nhất ở trong nhà thờ vào ngày hôm đó. Thế nên tôi vội đi vào cung thánh, gõ cửa và đi vào gặp vị linh mục. Tôi hỏi ngài:

“Thưa cha, tại sao con lại không được rước Mình Thánh Chúa hôm nay?”

”Ai nói như vậy với bà?”

“Cha vừa nói với con khoảng 10 phút trước, khi cha bước vào nhà thờ lần thứ nhất.”

“Dĩ nhiên bà sẽ được rước Mình Thánh Chúa hôm nay. Tôi không vào nhà thờ hồi nãy, bây giờ tôi mới vào nhà thờ lần đầu tiên. Đừng lo, Satan lại chơi cái trò khỉ của hắn rồi.”

Hỏi: Hắn còn cố gắng làm gì hại bà nữa không?

-Ồ, hắn làm mọi sự mà hắn có thể làm. Một lần khi tôi sắp đi nói chuyện trong các đại hội thì tôi bị một cơn sốt cao đến 104 dộ F (tức là 40 độ C) nhưng tôi biết rằng tôi không bị sốt thật. Thế rồi tôi cứ tỉnh bơ đi nói chuyện. Khi buổi nói chuyện sắp sửa bắt đầu thì tôi cảm thấy khỏe mạnh như không có gì xẩy ra.

Hỏi: Satan mạnh mẽ như thế nào? Chúng ta được bảo vệ bởi các đức tính của chúng ta hay bởi các Thiên thần Bản Mệnh?

-Ồ, sự bảo vệ rất mạnh mẽ. Nếu không có sự bảo vệ thì Satan có thể giết chết chúng ta cách mau chóng. Tôi kể cho bạn nghe chuyện gì đã xẩy ra cho một vị linh mục thánh thiện trong tu viện gần đây, thuộc vùng Bludenz.Bạn có thể gọi đây là sự giúp đỡ của các linh hồn để có thể giải đáp về một tội ác. Vị linh mục này già nhất và cũng là Bề trên của tu viện. Ngài cầu nguyện rất nhiều và làm nhiều việc thiện đến nỗi ngài thường bị các linh mục trẻ hơn và thiếu cầu nguyện hơn chế nhạo và ghen tức.

Một buổi tối nọ có hai người trẻ đang đi về phòng của họ. Họ đi ngang qua toà nhà chính và nhìn thấy một ánh đèn ở dưới hầm. Bởi vì lúc ấy đã quá trễ nên ánh đèn làm cho họ lấy làm lạ. Họ bước vào hầm nhà và họ kinh hãi khi nhìn thấy vị linh mục gìa và đáng mến ấy bị chết thảm. Ngài bị treo cổ vào cánh cửa. Đôi chân ngài kéo thẳng giống như ngồi, nhưng vẫn cách xa nền nhà vài tấc.

Người ta kêu cảnh sát đến và làm cuộc điều tra suốt mấy tuần lễ. Một người thánh thiện như ngài thì làm sao mà lại tự tử được? Tất cả các linh mục đều bị thẩm vấn vì họ thường chế nhạo ngài về sự gần gũi của ngài đối với Chúa,qua sự cầu nguyện và luôn làm việc thiện. Cuộc điều tra kéo dài nhưng không tìm ra thủ phạm, và cả tu viện bối rối về việc ấy.

Sau đó, câu chuyện này được kể lại cho tôi nghe. Tôi bằng lòng để hỏi một linh hồn về việc ấy. Câu trả lời đến rất nhanh vì có nhiều người cầu nguyện cho ngài và cũng vì toàn thể mọi người trong tu viện ở trong tình trạng kinh hoàng. Đây là câu trả lời:

“ Đức Mẹ hiện ra với vị linh mục và hỏi ngài xem ngài có chấp nhận khả năng của Satan giết ngài không? Và nếu ngài chấp nhận như thế thì ngài sẽ đền tội cho rất nhiều linh hồn đã tự bán mình cho Satan. Và vị linh mục chấp nhận chết.”

Với lời giải đáp, tôi đi xuống tu viện là nơi mà tất cả mọi người tụ tập và cảnh sát cũng được mời đến. Trước mặt mọi người, tôi đọc câu trả lời thật lớn. Nghe xong, mọi người đều im lặng, một vị linh mục ngồi ở hàng ghế dưới bỗng thở dài thật sâu. Tôi hỏi ngài lý do tại sao ngài lại thở dài? Ngài bước lên trong nước mắt và móc một tấm giấy từ trong túi ra. Ngài giải thích rằng chính đêm hôm ấy, ngài lượm được tấm giấy đótrong túi áo của vị linh mục quá cố, khi ngài và người bạn tìm thấy người chết. Ngài mở giấy ra và chỉ cho mọi người thấy một lá thư viết tay của vị linh mục đã chết và đọc cho tất cả mọi người nghe. Lá thư viết rằng:

“ Đức Mẹ đã hiện ra với tôi và hỏi tôi xem tôi có chấp nhận khả năng của Satan giết tôi và nếu tôi chấp nhận như vậy thì sẽ đền tội cho rất nhiều linh hồn đã bán mình cho hắn. Tọi đã chấp nhận chết.”

Và ngài đã dâng đời mình cho những người mà ngài không bao giờ biết và những kẻ đã dấn thân trong các hoạt động của thuật huyền bí.

Hỏi: Đúng vậy. Việc này xẩy ra khi nào? Và xin bà có thể cho tôi biết tên của vị linh mục anh hùng này không?

-Dĩ nhiên. Chuyện này xẩy ra vào thập niên 80. Tên của ngài là linh mục Joseph Kalosans. Môt người tốt lành và can đảm như ngài thì thật là một người cầu bầu mạnh thế cho tất cả chúng ta.

Hỏi: Điều gì đã lừa phỉnh người ta ngày nay để đi về hướng huyền bí?

-Trước hết, đời luôn có những sự quyến rũ và có vẻ như vô tội để mời gọi người ta bước vào các hoạt động ấy, Hệ thống truyền hình chịu trách nhiệm lớn cho sự kiện này. Trong các nhà của người Tây phương, truyền hình trở thành bàn thờ của ít nhất là 95% gia đình. Trong các tiết mục của truyền hình, người trẻ bị đầu độc với sự cám dỗ của tiền bạc, vật chất, tình dục, bạo lực và quyền uy. Trong các chương trình truyền hình, các khoa huyền bí được giới thiệu như các trò chơi và thú vui vô tội, cùng với các lời hứa hẹn lớn lao kèm theo đó. Âm nhạc thời này cũng là những dụng cụ để cho tiến trình này bắt đầu.

Néu các bậc cha mẹ mà để cho con cái ngồi trước cái bàn thờ TV tội lỗi này cả ngày lẫn đêm thì họ đưa các con mình vào tay Satan cách nhanh chóng và hữu hiệu. Xin đừng hiểu lầm tôi, không phải chương trình truyền hình nào cũng xấu cả; nhưng chúng sẽ trở nên xấu cách mau lẹ khi cha mẹ không kiểm soát chặt chẽ việc con cái xem TV.

Hỏi: Bà có máy truyền hình không?

-Không. Tôi không mong ước có TV. Tôi đã nhìn đủ mọi thứ rồi!(Cười.) Tôi còn nhận được nhiều tin tức quan trọng từ các báo chí, đài phát thanh, các khách đến thăm và các người hàng xóm.

Hỏi: Có những tội gì mà Chúa Giêsu không tha thứ?

-Có, có một tội. Đó là nhạo báng Chúa Thánh Thần, tội ấy thì Chúa không tha thứ. Đó là việc nói “Không” với Ngài, nói “ Không” với Ánh Sáng, Tình Yêu, Lòng Thương Xót và Lòng Tha Thứ của Ngài. Từ chối mãi cho đến cuối cùng. Với Lòng Thương Xót vô biên của Chúa thì con người có thể luôn ra khỏi tình trạng ấy nếu họ muốn, nhưng họ phải làm điều ấy. Khong ai khác có thể làm cho họ hay sẽ làm cho họ. Họ phải muốn làm. Chúa không điều khiển ý chí của con người. Các linh hồn bảo tôi rằng mỗi người đều có cơ hội đồng đều lúc chết để nói “Xin Vâng” trong giờ phút cuối cùng của cuộc đời. Dù cho họ chịu cơn bịnh kéo dài triền miên hay dù cho họ bị viên đạn bắn vào óc, họ đều có cơ hội giống nhau, tức là có 2 hay 3 phút để nói “Xin Vâng” với Chúa. Và CHỈ khi nào họ tiếp tục nói “Không” cho đến cuối cùng thì họ sẽ mất và chịu án phạt Hỏa ngục đời đời. Chúa sẽ không bắt buộc chúng ta thay đổi câu “Không”, và Satan sẽ không thay đổi để chúng ta nói xin vâng.

Đó là một lý do nữa mà chúng ta không thể xét đoán một ai hay phỏng đoán xem họ sẽ đến nơi nào. Chúng ta không bao giờ nhìn thấy chính xác điều gì xẩy ra giữa linh hồn và Chúa trong giây phút đó, ngay cả khi ta có thể chứng kiến sự bình an hay sự thiếu bình an nơi giường người chết.

Ồ, bây giờ tôi nhớ đến một trường hợp cần phải được lưu tâm.

Có một người con trai bị một linh mục lợi dụng trắng trợn. Vết thương lòng này làm cho anh ấy trốn chạy khỏi các linh mục và giáo hội. Nhiều người chung quanh cố gắng giúp anh khi anh lớn lên, nhưng anh này vẫn ở xa và thường tấn công giáo hội và những gì liên quan đến giáo hội. Rồi anh ta bị bịnh nặng và chết. Anh vẫn cứ tiếp tục chửi rủa giáo hội cho đến giây phút cuối cùng. Một người đàn ông tốt lành và có đời sống cầu nguyện sâu lắng đã đưa trường hợp này cho bà Therese Neumann là người cũng tìm được nơi mà các linh hồn sẽ đi đến.

Rồi bà tìm được câu trả lời và cho biết rằng anh chàng đã được cứu rỗi và còn ở Luyện ngục. Điều này làm cho người đàn ông kia ngạc nhiên vì anh chàng đó nguyền rủa Giáo hội cho đến giờ phút cuối cùng.

Đây là lời giải thích: mặc dù Satan chận lại, không cho anh ta đến với sự thật khi anh còn là một thanh niên nhậy cảm, nhưng anh ta luôn im lặng tìm kiếm Chúa của Chân Lý, và bởi vì anh ta luôn có nhu cầu ấy nơi trái tim, nên Lòng Thương Xót Chúa kéo anh ta lên về phía Ngài. Lại nữa, đây là chứng cớ lớn lao của Lòng Thương Xót Chúa và là sự chứng minh để chúng ta không nên kết luận nhanh chóng, ngay cả khi ta nghe hay nhìn những gì có vẻ đi về hướng đi khác hơn là hướng đến Chúa.

Hỏi: Thưa bà Maria, có cách nào để biết là người nào mất linh hồn không? Các linh hồn có khi nào nói đến một linh hồn nào bị mất không?

-Không, họ không bao giờ nói như vậy vì họ chỉ biết những gì ở trước họ. Để trả lời câu hỏi thứ nhất của bạn: có, con người có thể có kinh nghịệm và sự phân biện để đưa ra kết luận này. Nếu một gia đình cảm nghiệm được nhiều sự chia rẽ và bị các cuộc tấn công nghiêm trọng, và ta có thể theo dõi để tìm ra một người nào đó bị môt linh hồn kẻ dữ nào phá phách, thì lời cầu nguyện trừ quỷ phải được cầu nguyện bởi một người (linh mục) có kinh nghiệm, trong tình trạng có ơn Chúa, và được giáo quyền cho phép. Vị linh mục này sẽ trừ quỷ cho linh hồn kia và người bị ấn công dữ dội. Nếu sự bình an phục hồi thì chúng ta có thể kết luận rằng linh hồn phá phách ấy bị mất.

Tôi có biết một ông có thể cảm nhận sự hiện diện của các linh hồn khi họ còn ở Luyện ngục. Nêu ông ta nói rằng một linh hồn không ở đó, thêm vào đó, gia đình bị tấn công khủng khiếp. Bởi vì thế, gia đình ấy bị kéo xa khỏi Chúa, xa khỏi giáo hội và xa sự cầu nguyện. Ông ta có thể nói rằng tổ tiên của họ đã mất linh hồn. Do đó, lời nguyện trừ quỷ và các lơi nguyện khác rất cần thiết để giải thoát con cháu họ khỏi sự trói buộc của họ. Cuộc sống bình an và đầy lời cầu nguyện thường sẽ trở lại với các gia đình, sau khi việc trừ quỷ được giải quyết.

Hỏi: Bà có thể nói gì với tôi về Satan và các hoạt động của hắn trong thời đại này không?

-Satan chưa bao giờ mạnh mẽ và tích cực như bây giờ.

Hỏi: Tại sao bà lại nghĩ như vậy?

-Thế kỷ 20 không thể so sánh với các thế kỷ trước khi nói đến sự phản đạo, ám sát, tham lam tiền bạc và quyền lực, hận thù, không tha thứ và thiếu cầu nguyện. Đây là thế kỷ của hắn! Hắn hoạt động mãnh liệt vì biết rằng một biến cố lớn sắp đến và sẽ là cuộc trở lại của nhân loại. Hắn biết trò chơi của hắn sẽ bị yếu liệt đi và hắn luôn la toáng lên trước khi hắn bị đánh bại.

Hỏi: Xin bà cho biết làm sao Chúa và chúng ta có thể hạnh phúc trên Thiên Đàng khi biết rằng các linh hồn người thân yêu của Chúa và của chúng ta phải chịu trầm luân đời đời ở Hỏa ngục?

-Trên Thiên Đàng, tất cả mọi sự đều tập trung vào Chúa, và những sự việc ấy không còn gần chúng ta nữa. Những gì trên Thiên Đàng đều thuần tuý là niềm vui, ca ngợi và đẹp đẽ. Ở đó không còn gì khác, và những âu sầu, lo lắng và mất mát không có chỗ trên Thiên Đàng. Sự hiên diện của Chúa mạnh mẽ đến nỗi mọi sự khác bị bỏ rơi lại phía sau và bị cắt đứt.

Hỏi: Khi các linh hồn bị hư mất thì điều gì xẩy đến cho các Thiên Thần bản mệnh của họ?

-Ồ, họ cũng như các Thiên thần của các linh hồn ở Luyện ngục, họ trở lại Thiên Đàng. Họ chỉ nhận một công tác từ Chúa.

Hỏi: Bà đã nói rằng cả Thiên Đàng và Luyện ngục đều có rất nhiều tầng lớp. Vậy Hỏa ngục cũng có nhiều tầng lớp phải không ạ?

-Vâng, Hỏa ngục có vô số tầng. Tầng sâu nhất ở tận dưới đáy sâu của Hỏa ngục.

Hỏi: Thưa bà Maria, chắc là Satan không thích bà phải không ạ?

-Tôi nghĩ vậy. Tôi thường bị hắn tấn công. Điều xấu nhất là tôi bị mất căn nhà kỷ niệm 400 năm của gia tộc. Nhà tôi bị cháy vào ngày 10 tháng 6 năm 1986. Chắc chắn đó là việc làm của Satan. Chuyện xẩy ra như vầy:

Tôi đang ở tầng dưới lúc 12:30 trưa vì người ta đang giao thức ăn cho gà. Lúc ấy, tôi nghe tiếng chân và tiếng ai đó nhẩy trên lầu. Khi tôi leo lên đó thì lửa đã bốc cháy. Xe cứu lửa đến nhưng không thể dập tắt lửa được. Bức tường thì còn nhưng mọi sự khác thì mất hết. Chỉ còn một phòng không bị cháy, nhưng khi tôi đến phòng ấy thì màn cửa cũng mất luôn vì bị ăn cắp. Cảnh sát nói là không thể cứu vãn được gì nữa, và các linh hồn bảo tôi đừng lo lắng, rằng mọi sự sẽ được thay thế.

Và điều ấy đã xẩy ra. Bạn biết không? Căn nhà được xây lại nhờ các thân nhân và bạn bè của tôi xin tiền ủng hộ sau tai nạn hỏa hoạn. Mọi sự ở đây đều do người ta cho tôi. Một phụ nữ ở nước Ý, người này cũng nhìn thấy các linh hồn, cũng bị cháy nhà giống như tôi. Bà mất tât cả, các linh hồn cũng hứa với bà, và kết quả là bà cũng được giúp mọi sự.

Về sau này, tôi mới nhận biết rằng có người đã cảnh cáo tôi là căn nhà của tôi sẽ bị cháy. Và rồi một linh hồn đã nói rằng lửa cháy không phải do lỗi của tôi; nhưng tôi chưa sẵn sàng chuẩn bị để biết nhà mình cháy và cũng không tiếp nhận lời cảnh cáo một cách nghiêm chỉnh.

Tuy nhiên, Satan rất thất vọng với tôi. Trong một cuộc trừ quỷ ở Frankfurt, Nước Đức, một linh mục vặn hỏi một tiếng nói xuất ra từ người bị quỷ nhập:

“Mày có tấn công bà Maria Simma ở vùng Vorarlberg không?”

Tiếng nói trả lời:

“Không, bởi vì khi tôi cố gắng, tôi mất nhiều linh hồn.”

Hỏi: Hừm. Hắn còn làm gì bà nữa?

-Ồ…

Hỏi: Chuyện gì vậy hả bà Maria?

-Có một kế hoạch nghiêm trọng là giết tôi chết.

Hỏi: Cái gì? Xin bà cho tôi biết câu chuyện ấy đi?

-Một cuộc nói chuỵện vào cuối tuần được sắp đặt để tôi đến nói ở vùng miền Bắc nước Đức, vào mùa Xuân năm 1974. Tôi sẽ rời nơi ấy vào ngày thứ sáu. Nhưng trước đó vài đêm, có một linh hồn đến và nói với tôi rằng:

“Xin bà đừng đi trong chuyến đi ấy!”

Điều này làm cho tôi ngạc nhiên nhiều vì những năm về trước thì các linh hồn bảo tôi hãy chấp nhận mỗi khi được mời nói chuyện.

Đầu tiên, tôi tưởng là có cuộc đình công xe lửa nên tôi lắng nghe radio, nhưng xe lửa vẫn chạy bình thường. Rồi tôi nói chuyện với vị linh mục, ngài bảo tôi rằng nếu các linh hồn bảo tôi đừng đi thì hãy tin họ bởi vì phải có một lý do chính đáng nào đó. Vì thế, tôi gửi một lá thư cấp tốc cho ban tổ chức của buổi hội thảo và cho họ biết rằng các linh hồn bảo tôi hãy ở nhà trong tuần lễ ấy.

Hai ngày sau, một linh hồn khác đến và bảo tôi rằng có một kế hoạch ám sát tôi. Cuộc ám sát lẽ ra xẩy đến ở thành phố Cologne, nước Đức, bởi vì xe lửa từ đây đi Bludenz để đến Cologne là toa xe có chỗ ngủ. Tại đó, tôi sẽ đổi chuyến xe lửa vào ban đêm. Tôi còn nhớ rằng trạm xe lửa ở Cologne có một hành lang dài tối tăm và nguy hiểm mà tôi phải đi bộ qua đó.

Trước đấy, tôi viết thư cho họ và bảo họ rằng tôi sẽ đi xe lửa nào và mấy giờ thì hãy đến đón tôi. Lá thư ấy không bao giờ đến và lại rơi vào tay của kẻ khác. Trong ngày đầu của buổi nói chuyện thì có một linh hồn đến bảo tôi rằng có ba người âm mưu sát hại tôi và họ đã tìm ra lý do tại sao mà tôi không đến.

Cuộc nói chuyện không bị hủy bỏ vì người ta đem băng cassette phát thanh tiếng nói của tôi để bà con khỏi thất vọng. Chương trình vẫn tiếp diễn, và ba kẻ mưu sát cũng đến Đại hội để ngồi nghe, rồi có hai người trong số ba người ấy đã hoán cải. Tôi cũng được biết rằng họ đã thành công trong các vụ ám sát khác mà không bao giờ bị lộ tẩy.

Bạn thấy các linh hồn tốt lành chưa? Họ đã cứu mạng sống của tôi và hoán cải hai kẻ đi lạc đường mà không hề chửi mắng, xét đoán hay lên án ai cả. Đó chính là bổn phận của người Ki Tô giáo.

Hỏi: Nếu Chúa tha thứ cho kẻ sát nhân, vậy tội lỗi nào làm cho chúng ta phải đền tội lâu nhất nơi Luyện ngục?

Tất cả các tội đều được tha thứ, ngoại trừ tội phỉ báng Chúa Thánh Thần, nhưng các tội lỗi làm cho chúng ta ở lâu nhất trong Luyện ngục là những tội phạm đến đức ái, tội hận thù, có trái tim chai đá, và ly dị. Ngoài ra còn có tội không thực hành đức tin, khi một người không muốn tin và hành động ngược với đức tin. Và thêm tội vô luân. Trong quá khứ thì tội thiếu đức tin làm cho người ta phải đền tội một cách đau đớn nhất nơi Luyên ngục, nhưng giờ đây, hình phạt lâu nhất ở Luyện ngục là tội vô luân (sống thác loạn, trai gái ăn ở với nhau mà không có hôn phối, tội xác thịt, dâm ô, loạn luân, ngoại tình, đồng tính luyến ái…)

Hỏi: Khi môt căn nhà bị phá phách, làm sao ta biết đó là do các linh hồn hay do ma quỷ?

-Nếu có thể xác nhận rằng điều này liên quan đến những ai ở trong nhà đó từ trước, thì đó là một linh hồn về xin cầu nguyện cho họ. Nếu việc ấy thật là ghê sợ, đầy bạo lực, tối ám hay thối tha, thì cần phải cầu nguyện kinh trừ quỷ. Trong cả hai trường hợp, thì nên trừ quỷ bằng nước phép để xua đuổi các sự dữ. Nếu còn tiếp tục, thì chắc chắn là linh hồn ấy cần xin Thánh lễ cầu hồn.Các lời cầu nguyện và việc thiện có thể giúp linh hồn ấy được giải thoát.

Hỏi: Liệu Satan có được phép để tấn công chúng ta trong giờ chết không?

-Có, có khi hắn tấn công; nhưng chúng ta cũng nhận được ơn để chịu đựng sự tấn công ấy. Nếu ta không muốn cho hắn vào thì hắn không thể làm gì được.

Hỏi: Liệu sự tuyệt vọng có phải là tội không?

-Có, có thể gọi là tội, nếu người ấy không có hy vọng hay không tín thác vào Chúa. Bạn cũng biết, Chúa luôn muốn ban cho chúng ta niềm hy vọng, nhưng còn tùy thuộc nơi chúng ta có muốn chấp nhận hay không.

Hỏi: Lúc đầu, bà bảo với tôi rằng Satan không thể tấn công các linh hồn ở tầng cao nhất của Luyện ngục. Tuy nhiên người thánh thiện nhất trong chúng ta ở đây cũng bị Satan thử thách và tấn công cho đến khi chết. Xin bà giải thích sự khác biệt này một cách chi tiết, được không ạ?

-Một khi các vết nhơ của tội lỗi ở trong các linh hồn nơi Luyện ngục được ánh sáng xoá nhoà đi, bởi vì các linh hồn phải chịu đau khổ và bởi vì các việc bác ái mà chúng ta làm để chỉ cho họ, thì bóng tối không còn có thể trở lại nữa. Mọi bóng tối trong Luyện ngục thì luôn bị đánh bại bởi ánh sáng. Trong khi đó, ở trần gian, ánh sáng còn có thể bị bóng tối khỏa lấp. Satan dùng những vết nhơ nhỏ nhất để cho chúng ta trở về bóng tối. Chiều kích của vết nhơ cũng liên quan đến ân sủng mà Chúa ban cho chúng ta. Dĩ nhiên các Thánh được Chúa ban cho rất nhiều ơn sủng.

Hỏi: Satan có vẻ như đầy quyền năng nên người ta có thể hỏi liệu có sự khác biệt nào giữa Satan và Thiên Chúa?

-Tôi hiểu. Mỗi người trong chúng ta có thể chọn mỗi giây phút để trở lại là người của Satan hay là người của Chúa. Chúng ta phải kêu xin và đến với Chúa trong mọi việc ta làm. Chúng ta có thể làm nhiều để bảo vệ mình khỏi sự nắm giữ của Satan. Chúa biết được tư tuởng của ta, nhưng Satan không biết, trừ khi là những ai mà hắn đặt vào trong đầu óc chúng ta. Satan tấn công, qua việc nghe chúng ta nói và nhìn chúng ta hàn